TÚP LỀU LÝ TƯỞNG

Nghe gọi truyện đêm khuya – Điều nhưng mà nhà văn Nguyễn Đông Thức đem đến ở truyện ngắn “Túp lều lý tưởng” không hẳn là ngổn ngang tâm sự riêng tây xoáy vào sâu thẳm cõi lòng như nhiều người viết hiện nay. đơn vị văn chọn lựa cách viết dân dã, mang đậm khẩu khí và lối cân nhắc của nhân đồ dùng chính, một giáo viên trẻ ở 1 vùng làng mạc quê miền tây-nam bộ. Giáo viên xinh xắn đã độ tuổi muốn khám phá nghiêm túc gặp mặt ngay “oan gia” là anh chàng nhanh nhảu, khéo tán hươu tán vượn….

Bạn đang xem: Túp lều lý tưởng

Cái chàng trai kỳ cục! Vừa gặp tôi là anh ta chuyển ngay vật dụng lên: – Cô mỉm cười đi!


Lẽ dĩ nhiên tôi ko cười vị má tôi sẽ dặn siêu kỹ con gái con đứa đi ra ngoài đường không được hễ thấy trai là cười. Cầm vào nụ cười, tôi nghiêm mặt:

– tại sao tôi yêu cầu cười?

Anh nam giới vẫn tỉnh bơ:


*

Minh họa: đỗ hoàng tường


– bởi cô có nụ cười đẹp nhứt ngôi trường này. Không, đẹp nhất nhứt thôn này luôn luôn là mẫu chắc! thú vui đẹp vậy nhưng không được ghi lại thì tôi mua chiếc máy chụp hình xịn này để gia công gì?

Vô duyên không?

– Tôi mỉm cười đẹp thì mắc mớ gì tới chiếc máy chụp hình của anh.

Tôi đanh đá nói và quay ngoắt, vứt đi. Y như dự đoán, anh chàng lì lợm lập tức rảo cách theo sau:

– Làm gia sư ai lại nói vậy? mà cô lại là dân miền Tây sao đối xử với khách quý như vậy chứ?

Bực bội, tôi vừa quay mặt lại trừng mắt lên định nói “Ai nói anh là khách quý?” thì đang nghe “xạch, xạch, xạch”! té ra anh ta vẫn canh me sẵn, bấm luôn ba pô chụp chiếc mặt đã nhăn nhó của tôi. Tôi la lên:

– Ê, không chơi chụp lén nha!

– Ai biểu cô không cho tôi chụp khoan thai chi? mỉm cười đi mà! cười cợt nè!

Anh ta nhe răng làm cho mặt khỉ cùng với tôi khiến cho tôi yêu cầu phì cười:

– Đồ vô duyên!

Lại “xạch, xạch, xạch”!

Phút đầu thân quen biết thân tôi với anh nhà báo theo nhóm phát học bổng cho trường tôi là như vậy, thiệt là tào lao, chẳng bao gồm gì thơ mộng.

Mà cái nhóm công tác làm việc xã hội này cũng lạ, hệt như một gánh hát rong. Chỉ tất cả bốn người, chạy bố chiếc mô-tô. Bố ông già, một ông trẻ. Nhị ông già già chở nhau trên loại mô-tô màu black thấp chủm, mặt mày tướng tá bụi bờ như dân đi giang hồ nước lâu năm. Ông già nhứt, râu ria bạc đãi trắng, chạy riêng biệt một chiếc, sau lưng chở theo một thùng đồ nghề tổ nái, trường đoản cú đó lôi ra nào là dây nhợ, hột xí ngầu, chai lọ, vòng inox, quạt giấy, bình sữa… hầm bà lằng đầy đủ thứ đến mấy cái trò ảo ảnh thuật tiếu lâm của ông.

Ông này thiệt là tất cả duyên, diễn thiệt hay nhiều hơn giả đò bể mánh, làm tụi nhóc với cả đám thầy giáo viên ngồi coi mê mẩn, cười hy vọng đau bụng. Ông trẻ em nhứt chính là phụ vương nội nãy giờ đi theo tôi, mặc cái áo thun đã đỏ chói hơn nữa in hình phương diện nạ hát tuồng vằn vện, quần jeans bạc đãi phếch dơ bẩn hầy dĩ nhiên tám ngày không giặt, chú ý không có tình cảm chút nào! khía cạnh mày tướng tá coi được nhưng mà sao đi ghẹo gái? Nãy, lúc chương trình đang diễn ra, anh ta lăng xăng chạy cho tới chạy lui chụp ảnh. Có lúc anh ta còn trườn xuống đất, canh chụp tiếp giáp mặt mấy đứa nhỏ tuổi nên bạn bụi bặm dơ dáy hầy. Mấy fan ở nhơ bẩn là tôi hổng yêu thích rồi đó!

Vậy mà hổng gọi sao dịp đó thỉnh thoảng tôi lại đưa ánh mắt anh ta! mà cũng phải, chớ hổng lẽ tôi đi nhìn bố ông già? Cả đoàn từ thành phố xuống có mỗi chàng trai này trẻ con tuổi rất đẹp trai, không những tôi mà mấy gia sư chưa ck cũng nhìn lia. Chuyện thông thường mà! Ai chẳng mong muốn tìm một Bạch mã hoàng tử cho mình, dù anh chàng này chỉ là một tên bụi đời, cưỡi mẫu xe cà tàng và ăn diện lèng xèng thấy gớm.

Rốt cuộc vấp ngã ra chàng trai cũng… bắt gặp tôi, nhằm đi theo làm cho quen dịp vừa tan buổi lễ. Dù gì thì anh cũng nói đúng được một chuyện: Tôi là giáo viên thuộc hạng… dễ nhìn nhứt trong trường, lại uống được kha khá nên thường được bgh kêu đi theo mỗi lúc tiếp khách. Cả tía ông già những trong giới nghệ sỹ phóng khoáng, đụng ly tưng bừng với bác Tám khuyến học, thầy Sáu hiệu trưởng, chị Năm công đoàn với anh Bảy phó quản trị xã. Bữa trưa 1-1 sơ trên cái chiếu trải dưới cội cây xoài. Mồi màng toàn ba món nhậu miệt vườn, lá sen non quấn tép bạc, gỏi thịt con kê lá cóc, cá két cừu giòn, chuột đồng nướng mọi… Anh phóng viên báo chí tên Hươu đeo tôi gần cạnh rạt, hỏi tôi uống được không. Biết anh ta tên Hươu, tôi càng không ưa, yếu gì chỉ tốt tán hươu tán vượn, mồm mép dẻo quẹo! Tôi bèn giở chiêu hay dùng để làm diệt mấy chàng trai dê gái, dạ em uống được chút chút thôi, em nửa ly, anh một ly được hông anh.

Chàng Hươu tiện lợi sa mồi nhử nhưng chỉ sau năm ly, tôi biết ngay tôi đã lầm. Anh uống rượu đế như uống nước, mà phương pháp uống tương đương y cha tôi, khoan khoái dốc ngược ly rượu vô cuống họng, khà dịu một tiếng, mặt không biến đổi sắc. Lại thuộc loại uống không ăn, rất lâu chỉ bốc miếng muối bột hột bỏ vào miệng chép chép. Dù không mấy thiện cảm nhưng mà tôi cũng phải phê chuẩn và trọng tâm phục khẩu phục Hươu là mặt hàng cao thủ! giống hệt như rằng sau cuộc nhậu, chủ khách nằm la liệt sót lại mình anh ta tỉnh queo mời tôi lên mô-tô đi uống cà phê. Nể phục quá nên tôi quên luôn luôn lời má vẫn dặn rất kỹ, con trai rủ đi uống cà phê thì bắt buộc từ chối, không được trao lời ngay lần đầu tiên tiên. Tôi riu ríu leo lên cái xe còn bụi bờ cà tàng hơn bộ quần áo Hươu mặc cơ mà không cần

suy nghĩ.

*

* *

Ở tiệm cà phê, Hươu nói lúc thư thả anh hay đi theo vì mê nhị ông già gân, về hưu rồi cơ mà còn chịu khó rong ruổi đem học bổng về đến tụi bé dại nghèo ở những vùng quê xa xôi. Ngoại trừ chuyện đi tìm kiếm trường nghèo, chụp ảnh buổi lễ, Hươu còn có nhiệm vụ hỏi thăm ngôi trường hợp các cháu mồ côi, học tốt mà hoàn cảnh quá trở ngại để hai ông già cho học bổng lâu dài hơn mỗi tháng. Rồi thấy con cháu nào trong nhà quá tả tơi rách nát, Hươu lại reviews cho một đơn vị chức năng quen biết siêng đi xây nhà ở tình thương cho tất cả những người nghèo…

Chắc vì chưng cũng đã… lâng lâng buộc phải càng nghe Hươu kể, tôi càng thấy bớt hiểm độc với anh. Tới đoạn Hươu nói đã hỗ trợ xây công ty được mang đến hai cháu ở Mỹ Tú và Trà Ôn, tôi tức thời nghĩ ngay lập tức tới hai bà mẹ Duyên và Tiên, học tập trò của tôi. đơn vị nghèo quá, bố mẹ hai đứa kéo nhau lên thành phố sài thành làm công nhân. Ở đơn vị trọ, một hôm năng lượng điện hư, ông phụ vương xông vào sửa bị điện giựt, chị em nhào vô ôm kéo ra, nhị vợ ông xã cùng chết. Duyên cùng Tiên giờ sinh sống với bà nước ngoài trong 1 căn nhà lá rách nát. Hằng ngày bà đi cung cấp vé số được chừng trăm ngàn, nuôi nhị cháu. Đi học về, giờ thong dong hai đứa đi tìm cua bắt ốc, một xô cua bán được chừng mười ngàn phụ thêm cho ngoại. Sáng sủa nay, hai chị em rất vui bởi cùng được phát học tập bổng.

Tôi kể không hết, Hươu đã đứng lên, kéo tay tôi:

– Đi, Xinh chuyển mình tới bên hai bé nhỏ liền hiện nay đi!

Lần thứ nhất trong đời tất cả một thằng phụ vương lạ hoắc kỳ lạ huơ vừa bắt đầu quen đã ngang nhiên cầm tay lôi đi, vậy mà tôi lại nhằm yên. Thôi kệ, làm cho từ thiện mà! Tôi chậc lưỡi trèo lên ngồi sau, chỉ đường cho Hươu chạy.

Xem thêm: Top 4 Mẫu Điện Thoại Tầm Trung Đáng Mua Nhất 2021, Bạn Chớ Nên Bỏ Qua

Tới nơi, đúng khi xế chiều, Duyên cùng Tiên vừa đi bắt cua về, quần xắn lên vượt gối, lấm lem bùn sình. Mỗi đứa xách một chiếc thùng nhựa, nghe rột rẹt giờ đồng hồ đám cua bò lổn nhổn mặt trong. Nhì đứa toe toét cười:

– Em kính chào cô! xin chào thầy ạ!

Tôi giận dữ gạt ngay:

– Thầy gì! Chú này là đơn vị báo muốn gặp gỡ hai em coi hoàn toàn có thể giúp thêm được gì không?

Hai đứa bé dại vội vàng sửa lại:

– Dạ, bé chào chú!

Hươu vẫn tỉnh giấc bơ, trả lơ như ko nghe thấy gì, rút sổ tay, ngồi xuống chỗ bàn học tập của nhì đứa, vừa hỏi vừa biên chép về chứng trạng của Duyên – Tiên. Nói là bàn học cho oách chứ thiệt ra chỉ là 1 miếng ván ép, kê trên hai loại ghế nhựa cao. Nhị đứa hai loại ghế vật liệu nhựa thấp, vậy mà từ chỗ ngồi học này, nhị đứa luôn đứng đầu lớp.

Rồi Hươu đứng lên, đi quanh co trong tòa nhà – không, nên nói là túp lều new đúng – của ba bà cháu. Mái lá mục rách khắp nơi, lỗ chỗ bắt gặp cả khoảng chừng trời sắp tới chuyển sang màu sắc hoàng hôn. Đúng bên trên giường nằm ở vị trí gian sau, mái lá khuyết hẳn một lỗ lớn. Hươu thở dài:

– vầy thì trời mưa cả nhà làm sao ngủ?

Tiên hồn nhiên nói:

– Dạ trời mưa thì đậy ni-lông, không chịu nổi nữa thì lựa ở đâu không dột trải bạt nằm.

Hươu cù qua tôi:

– Địa phương không hỗ trợ lợp lại căn nhà được sao em?

Trời đất, ông thần này hết cố tay, giờ lại kêu tôi bằng “em”? Trước mặt nhì đứa nhỏ, tôi… cố nhịn, nói trổng:

– Mấy cây cột cây kèo mục nát hết rồi, anh ngon trèo lên lợp đi!

– Vậy để anh tìm phương pháp xin mấy địa điểm ủng hộ tiền sửa đơn vị – Hươu trầm ngâm.

Hai đứa bé dại sáng rực đôi mắt rồi chạy vô trong bưng ra con heo đất:

– từng ngày, nhỏ với chị Hai chào bán cua chào bán ốc, có mấy ngàn thôi tuy thế cũng gắng nhịn để bỏ ống heo. Để nhỏ đập ra phụ tiền với thầy sửa nhà, chứ sửa đơn vị tốn tiền nhiều lắm đó thầy!

Tới lượt tôi ngó lơ, giả cỗ như ko nghe nhằm khỏi bắt tụi nó sửa lại, kêu Hươu bởi chú.

Hươu gạt ngay:

– Mấy nhỏ đừng đập heo, cứ nuôi tiếp đi! Mấy bé còn nhỏ, cứ lo học làm sao cho thật giỏi, mấy chuyện đó để thầy cùng với cô lo cho!

Tôi trợn mắt, tính cự Hươu một trận bởi dám xưng “thầy cô” nhưng quan sát mặt nhị đứa đang rạng ngời nụ cười nên lại chép miệng đến qua.

Hươu rước máy hình ảnh chụp khắp vị trí trong nhà, tạm dừng khá lâu địa điểm treo nhì tấm hình ảnh thờ trên bức tường lá, phía dưới là nhan nhản những bởi khen, giấy khen học giỏi của nhị đứa. Nhìn các kết quả học tập của Duyên và Tiên, Hươu ngẫm nghĩ về rồi nói:

– Thầy sẽ xin cho hai con được học tập bổng nhiều năm hạn, tới dứt đại học luôn, chịu không? nhì đứa buộc phải cố học tập mới biến hóa được số phận, nghe chưa?

Hai con nhỏ dại dạ rân, quan sát ông khách hàng lạ đầy ngưỡng mộ. Ông khách hàng lại hỏi tiếp:

– béo lên hai đứa mong mỏi làm nghề gì?

Hai đứa bé dại nhìn nhau, rồi thiên nhiên con Duyên bệu bạo:

– Con muốn lớn lên đi làm, tất cả tiền lo thuốc thang đến ngoại. Ngoại buồn bã quá, đau sống lưng hoài, tối nào tụi con cũng đấm sườn lưng cho ngoại cơ mà không hết… Con muốn ngoại sống nhà, đừng đi phân phối vé số nữa tuy vậy ngoại nói ở nhà thì đem gì ăn? giờ đồng hồ này cơ mà ngoại còn không về nữa!

Rồi nó bật khóc. Nhỏ Tiên nghe vậy cũng khóc theo. Tôi thì nghe cay nghỉ ngơi sống mũi trường đoản cú nãy giờ. Liếc qua, trời đất, thấy ông thần vẫn quay đi che cặp mắt đỏ hoe! Ông thần nói, giọng run run:

– Còn tức thì bây giờ, nhị con vẫn muốn gì không?

Duyên sụt sịt nói mong muốn mua đến ngoại một chiếc nón new để đội đi bán vé số, dòng đang team cũng rách nát nát như căn nhà của ngoại rồi. Tiên thì ngần ngại nói thích tất cả một bé búp bê để chơi, giấc mơ từ hồi nhỏ dại xíu đến giờ vẫn chưa có.

Giọng ông thần nghẹn lại lúc hứa sẽ sở hữu quà may mắn cho nhị đứa. Trước khi về lại thành phố, ông vét túi rước hết tiền đưa tôi, nhờ thiết lập giùm dòng nón mang lại bà ngoại và chiếc bàn cho hai đứa nhỏ tuổi ngồi học tử tế. Nhỏ búp bê, ông hứa lần sau quay trở về sẽ có, vì không tồn tại đủ tiền. Chú ý ổng dốc không còn túi mà lại chỉ bao gồm mấy trăm ngàn, tôi lại đâm ra nghi hoặc lời hẹn sửa nhà mang lại hai đứa nhỏ. Ổng mà hứa hươu hứa hẹn vượn thì tội nghiệp mang lại tụi nó lắm.

Thế mà, chỉ mấy tháng sau, Hươu xin ngủ phép năm, về thôn phụ đám thợ làm cho nhà cho bố bà cháu Duyên – Tiên kịp ăn uống Tết. Và anh cũng không quên mang theo cho Tiên một nhỏ búp bê thật đẹp. Chiều chiều, xong xuôi việc, anh ta lại đi lòng vòng vào xóm, đám nhậu nào cũng réo mời í ới vừa kêu thầy Hươu vừa nháy mắt tỏ ý ghép song với tôi. Tới lúc này thì tôi không có gì cự nự gì vụ xưng hô thầy cô, chỉ đỏ mặt thay ly uống tới. Cả xóm cùng mê mệt anh rồi! Tôi làm thế nào tránh khỏi?

Được vài ngày, Hươu bỗng nhiên hỏi tôi:

– Ủa, sao anh chưa được Xinh mời về nhà đùa vậy? Anh chuẩn bị hết phép rồi nên hy vọng tới thăm nhị bác! phải kê anh trình diện… chứ!

Cái điều tôi lo sẽ đến. Tôi lúng túng:

– Thôi, ông già cạnh tranh lắm!

Hươu thức giấc bơ:

– Anh có làm những gì đâu mà lại sợ. Thương phụ nữ ổng thôi mà! Ổng mê thích gì, Xinh mang lại anh biết đi… À, nghe nói ổng nhậu cứng lắm cần không? Để anh kiếm chai rượu Tây…

Tôi nhấp lên xuống đầu:

– Đừng, ba ghét rượu Tây lắm! cha thích thiết bị rượu nếp cái nếp đực gì ở không tính Bắc đó. Có lần có bạn đi kế bên Bắc về cho, bố uống rồi cứ nhắc hoài…

– À rồi! Nếp chiếc hoa vàng. Chuyện nhỏ. Lần sau về đang có!

Tôi lại vẽ đường mang lại Hươu chạy!

Hươu qua bên sông tìm tới nhà tôi, ngạc nhiên thấy nó vượt tuềnh toàng, nhỏ bé, trống trước hở sau. Cha tôi làm cho xã team trưởng, tính liêm khiết nên khi về nghỉ hưu, công ty cũng chẳng bao gồm gì hơn lúc ông còn đi làm.

Sau trận nhậu tưng bừng với ông già, dìu ông vô nệm nằm xong, Hươu kéo tôi ra sau sân vườn ngồi nói chuyện:

– Em định giấu cấm đoán anh biết nhà chỉ vị nhà em như vọc à? Em nghĩ anh là người như vậy nào?

Tôi chỉ biết cúi mặt nhìn mấy ngón chân mình.

Hươu thế tay tôi, giọng chân thành:

– Anh sẽ nỗ lực làm lại chiếc nhà này cho bố mẹ nhưng đương nhiên bằng chi phí của… tụi mình. Mình đã xin cha một miếng đất nhỏ kế bên để làm một túp lều thiệt xinh xắn, dành riêng cho hai đứa mọi khi về thăm. Trường đoản cú nay, nhì đứa bản thân sẽ dành dụm bỏ ống từng ngày, em chịu không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • Tuấn bồ câu cẩm phả

  • Lò nướng homepro có tốt không

  • Vẽ tranh minh họa truyện cổ tích

  • Tây du ký 18+

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.