Cô dâu 17 tuổi rưỡi

Chập 20:Em...hoàn toàn có thể từ bỏ do*********Windy bước xuống lầu,đôi mắt sâu hơn,thâm rộng,cùng u về tối hơn chỉ với sau một tối.Anhnhìn khắp nhà...đêm qua nó đang không về nhà..."có lẽ rằng sẽ sung sướng bên cạnhN.Duy".Haha...anh lại từ mỉm cười nhỏng mỉa mai bao gồm mình,"bạn ta đâuthèm quan tâm mang đến cảm xúc của mi chđọng...đần nnơi bắt đầu,thật là ngu ncội...haha"Hôm qua uống tương đối nhiều rượu,thêm vào đó suốt cả đêm khôngtài làm sao ngủ được nên khiến cho đầu anh hơi đau và nhức,lao vào phòng phòng bếp,thấy bàn ănđang nguội lạnh lẽo ở yên...chưa tồn tại người đụng tới:"em nấu bếp cho tôisao...haha...là việc cha thí cho tất cả những người bị em bỏ rơi sao...tôi khôngcần"...nghĩ rồi anh đưa tay gạt phăng tất cả xuống đất,chén bát đĩa vỡtung,văng mọi khu vực..."em giỏi cùng với tôi vượt,nấu nướng cả 1 bàn thức ăn uống đầy...tôik bắt buộc...tôi không bắt buộc..."..."sao em cần khóc,sao lại yêu cầu khóc,đánglẽ được tự do thoải mái em nên vui chứ đọng,xuất xắc em khóc khj chấm dứt nhanh chóng quá,không phải như dự địnhcủa em..haha"...Windy hệt như bấn loạn,đập phá với nói nhảm 1 mình,saoở chỗ nào cũng thấy bóng dáng của nó cố kỉnh này,anh lần khần mình sao lại nỗ lực nàynữa,lí do gì...lí do gì khiến cho anh trngơi nghỉ yêu cầu như thế..."Tôi hậnem,dẫu vậy...tôi lại yêu thương em nhiều hơn thế,vì sao,vì sao em lại có thể đối xử vớitôi như vậy,với tại vì sao này lại chính là fan các bạn cực tốt của mình..tạisao...trên sao??"Windy ngồi sụp xuống nền nhà,chắc rằng từ bỏ kmất mát racho tới giờ,đấy là lần thứ nhất có một cô gái khiến trái tim anh nhức đếncầm cố,nghỉ ngơi nó bao gồm loại nào đó khiến cho anh thao thức,vui bi quan lẫn lộn,khiến cho tyên ổn anh dânglên nđần hạnh phúc để rồi lại nếm triệu nhói đau.Rốt cuộc...nó ý muốn gì trên đây,anhbuộc phải làm những gì với nó đây*******-Cô thức giấc dậy rồi sao,tưởng bị tiêu diệt luôn luôn rồi chứNó tỉnh giấc vừa msinh sống mắt ra,thấy được 1 chùm đèn trộn lêtrên xà nhà kỳ lạ hoắc,không khí bao bọc là 1 trong màu sắc kim cương ckhô cứng chóiđôi mắt..."bản thân đã chỗ nào đây"...sẽ là ý nghĩ về đầu tiên trong đầu nó,rồiđột đơ mình bởi vì giờ đồng hồ phạt ra ở bên cạnh.Vừa nhận thấy tín đồ đó,nó vô cùngquá bất ngờ cùng một ít cực nhọc hiểu"vì sao mình lại nghỉ ngơi đây"Con fan kia khoác 1 cái áo ngủ 2 dây xanh trời hơitrễ,mái tóc xõa xuống vẫn ngồi trước bàn trang điểm-Có phải cô đang suy nghĩ tại vì sao mình lại ở chỗ này phảikhông?-...-haha...hôm qua tôi gặp mặt cô ngay gần chết bêncon đường,thương thơm tình đề nghị vác cô về đâyNó vắng lặng giây lát,chú ý nhỏ bạn kia cùng với cái nhìnnhư ý muốn nói lời cảm ơn-c..ả..m...-cô định cảm ơn tôi sao...thôi khỏi,chẳng ao ước đượcdấn lời cảm ơn tự cô đâu,..haha...-rồi nlỗi lưu giữ ra điều nào đấy,cô ta nóitiếp-tay cô bị tmùi hương,mặc dù ko nặng nề,nhưng không băng bó kịp thời phải chưng sĩbảo bắt buộc nghỉ ngơi,cô cứ đọng ở đây đi,bao giờ đam mê thì đi,chưa phải suy nghĩ nhiềuNói rồi cô ta lao vào phòng tắm giặt,vắt trang bị vàđi,ko nhằm Gia Gia có thể nói rằng gì được,Nó chú ý cô ta với vẻ cảm ơn cơ mà cũngđầy nặng nề phát âm cực kì,do dự là cô ta đang hy vọng gì nghỉ ngơi nóGiờ nó new chú ý bàn tay mình,bàn tay đang rất được băngvày lớp băng white phau,quấn những vòng...cũng chỉ là lớn gắp 2 bình thườngthôi)...cử hễ thì hơi nhói lên 1 xíu,hôm qua nó đã không lưu ý cho tới."Hômqua...hôm qua đang...".Nó tự nhiên lưu giữ cho chuyện trong ngày hôm qua,lòng tự nhiên và thoải mái lạiquặn thắt lại,nó băn khoăn phía trên gồm yêu cầu thực sự ko,xuất xắc chỉ là một trong giấc mơthôi.Nếu là sự việc thật sao phũ psản phẩm thừa,sao anh tàn nhẫn thừa,còn ví như là mơ,thìsao này lại nhức trong lòng nạm này,vết thương thơm này là do đâu..."*******Hồng khôi đến lớp,quan sát vẻ mặt của cô ấy ta cũng chẳngkhông giống gì ngày thường,với đều cthị trấn ngày hôm qua xẩy ra,cô vẫn hóng một điều gìkia,từ là một ai kia.Hồng Khôi vẫn đặt chân đến ghế ngồi của chính nó,kề bên windy,chú ý vẻ mặtphờ phạc của anh ý cô biết ngày hôm qua vẫn có cthị trấn gì đó xẩy ra,còn nếu như không tạisao...lại vậy.Những tưởng anh vẫn như thể ngày hôm qua,đuổi cô đi nơi khác thìko,anh cđọng ngồi lặng mà chẳng thèm cù sang một mẫu,N.Duy cũng chẳng nóigì,không gian sao có nào đó rất lạ.Tống Phương ngồi bên dưới sẽ đưa mắt nhìnHồng Khôi với vẻ tức buổi tối."con ả thối hận tha,đêm hôm trước cầm cố cơ mà vẫn dámsao",cô ta nghiến răng quan sát bởi đôi mắt dao sắc và nhọn.."Tôi đang mang lại côbiết,nếu như dám đụng đến các gì của tớ một đợt tiếp nhữa,tôi nhất quyết sẽ không đểđến cô im đâu,hãy cứ đọng chờ đấy"***-chị Pmùi hương,lúc này cô ta không đến,minh chứng là đãphù hợp chiến lược của bọn họ rồi-yến yến vừa kẻ môi,vừa nói cùng với TốngPhương(cdong dỏng,đi hc nhưng cũng vậy,bó s tay>.